Hiển thị các bài đăng có nhãn Huỳnh phước sang. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Huỳnh phước sang. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2015

HUỲNH PHƯỚC SANG XUYÊN TẠC LỊCH SỬ

Theo logic của các nhà xét lại, cứ cái gì thời hiện đại làm không nổi, thì ngày xưa các cụ còn mơ mới làm nổi. Thế nên những con người bằng da bằng thịt không thể nào làm nổi những chiến công kỳ vĩ như Bạch Đằng, như Điện Biên Phủ trên không... Thực ra mục tiêu của những kẻ này, là tấn công vào hệ thống lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc, trọng tâm của chúng không phải là lịch sử phong kiến, mà chính là cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc ở thế kỷ XX. Bạch Đằng chỉ là cái cớ, một cách tập tành cho bọn trẻ con học theo cách xét lại khốn nạn theo lối nghĩ của súc vật đó!


Bác sĩ Huỳnh Phước Sang xuyên tạc lịch sử 

Ngược về quá khứ, chúng ta có một nền văn hóa rực rỡ. Trống đồng chúng ta đúc là âm thanh thiêng liêng, để săn bắn, hội họp, chiến đấu bảo vệ quê hương. Những người Tây đã phải thốt lên kinh ngạc khi trình độ luyện kim xa xưa của người bản địa đã đạt đến mức tinh xảo. Nhưng tới nay, chưa một ai chắc chắn về thành phần các hợp chất trong đồng đúc trống, cách luyện quặng, nấu đồng, làm nguội để có âm thanh trầm và trong, vang xa. Những trống đồng do người hiện đại đúc, dưới sự hỗ trợ của kỹ thuật tân kỳ, chỉ là cách nhái thô thiển về hình dáng mà thôi. Giả sử, không có những hiện vật văn hóa đó, chắc những kẻ đó gào lên rằng: "Trống đồng à? Hư cấu!"

Hoặc thép Damacus- Một loại thép có vân như vân gỗ hoặc vân xà cừ cách đều nhau- tới nay vẫn làm bó tay khoa học hiện địa. Đó là thứ kim loại cho ra những thanh kiếm chém sắt như bùn của các chiến binh Ả rập xưa, kỳ lạ thay, nó có cấu trúc phân tử đặc biệt và người hiện đại với kiến thức Nano vẫn chẳng làm nổi. Nguồn gốc của quặng sắt thì từ Ấn Độ, nhưng cách nấu quặng, luyện thép của địa phương để có nước thép tuyệt trần đó đã thất truyền hàng trăm năm thì vẫn còn là một bí ẩn. Người phương Tây tiếc loại thép đó, đã chế tạo thép gập, tức là thép cấu tạo nhiều lớp không đồng nhất để tạo vân giả làm thép Damacus, nhưng cũng chỉ là cách nhái thô thiển vẻ ngoài mà thôi. Cũng chưa có nước nào dám gào lên: "Hư cấu!" về loại thép huyền thoại đó, bởi vì sao à? Vì hiện vật vẫn còn sờ sờ đấy!

Ấy vậy mà một bác sĩ mồm đầy lông xoăn, lên mạng dạy đời người này người kia, nghĩ mình cái gì cũng sâu, cái gì cũng giỏi, cả bãi cọc chôn dưới bùn hàng trăm năm vẫn còn vết tích ở đấy mà dám gào lên xét lại là không có.

Nó ngu là một chuyện, nhưng những thằng yếu đuối, dốt nát và lười suy nghĩ tới mức phải mượn lời những kẻ như vậy để làm chân lý cho riêng mình thì đúng là không còn gì để nói!

Như Hoàng

Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2015

HUỲNH PHƯỚC SANG XUYÊN TẠC CHIẾN CÔNG CỦA TIỀN NHÂN

Nhân chuyện Huỳnh Phước Sang bày đặt xét lại lịch sử cha ông, bảo rằng cha ông không đóng cọc bịt sắt ở Bạch Đằng để đánh giặc mà chỉ là hư cấu, mình bất đắc dĩ phải nói qua một chút về vấn đề này. 

Huỳnh Phước Sang xuyên tạc lịch sử cha ông

Đóng cọc! Sông Bạch Đằng, tên nôm là sông Rừng, gọi như vậy vì 2 bên bờ cây cối um tùm, sông này nằm trong hệ thống sông Hồng - Thái Bình, đặc điểm của các hệ thống sông Miền Bắc là mùa lũ thì chảy xiết, mùa cạn thì trơ trọi lòng sông, Sông Hồng là một ví dụ điển hình duy chỉ có Bạch Đằng là thuyền lớn dễ vào, mà lại đi được cả 2 mùa khô lẫn mưa, lại gần Trung Quốc nên dễ cho Thủy Quân vào bằng đường biển. Đó là lý do mà mấy lần vào nước ta, thủy quân giặc thường theo đường đó.

Cũng do nối với hệ thống sông Hồng- Thái Bình, nên đó là con đường rất ngắn để đưa thủy quân xâm nhập và lan tỏa lực lượng ra toàn Đại Việt, lúc đó mới chỉ có lãnh thổ trọng yếu và kinh đô bên bờ sông Hồng. Mình nói ra điều này, để khỏi có thằng ngu nào hỏi rằng bị lừa mấy lần sao vẫn đi một đường đó!

Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, có dẫn lại lời Ngô Quyền, sử đó là do Ngô Sĩ Liên chép lại, việc Ngô Quyền đóng cọc đó, được mô tả trong "Tân Ngũ Đại Sử- Nam Hán thế gia" của một sử gia thời Nam Tống Trung Quốc, các nhà sử học Việt tham khảo ở đó để xác minh lời Ngô Quyền và đưa vào Đại Việt Sử Ký Toàn Thư. Nguyên văn của lời đó là "thiết quyết" tức là cọc sắt. Nhưng sau này cùng với các bằng chứng khảo cổ học, có bằng chứng khảo cổ, có cọc gỗ hiện hữu hẳn hoi, người ta hiểu rằng nó là cọc gỗ, được bịt sắt nhọn.

Tới thời Trần, quân dân nhà Trần đóng cọc, theo Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, thì cho cỏ phủ lên để che mắt địch.

Sông Bạch Đằng là sông có thủy triều chênh lệch lớn, hoàn toàn có thể đóng bằng sức người xưa kia. Đoạn sâu thì kết bè, và phải làm thẳng đứng mà là cọc xiên để tăng hiệu quả đâm va và chắc chắn hơn. 

Khi triều rút, lòng sông thu hẹp, hàng trăm chiến thuyền giặc va vào nhau, không có chỗ chạy, vướng hết vào cọc, lại là thuyền lớn không xoay trở được, bị thuyền nhỏ Đại Việt và bộ binh len lỏi vào tấn công, phá vỡ đội hình, lao lên bờ thì hai bên đã phục sẵn quân, cứ xuống là chết. Vũ khí chính của thuyền chiến là bắn đá, mũi húc trở thành vô dụng ở cự ly gần, lại tâm lý bị hoảng loạn, nên thua trận là điều quá dễ hiểu. Sau đó các bãi cọc chính bị hủy đi, để nối lại việc buôn bán với Trung Quốc. Do đó, không có chuyện nghi ngờ việc cha ông ta đã đóng cọc để đánh giặc.

Huỳnh Phước Sang kẻ xét lại lịch sử, bịa đặt, xuyên tạc chiến công đánh giặc của tiền nhân. Chỉ có thằng ngu nào để cho những loài chó lợn dắt mũi bằng những bài cám của chúng.

Phong Linh